Bài đăng

Không tên- Phan Lan Hương

Hình ảnh
KHÔNG TÊN

Gió nhớ ai
xao xác rừng cây
mưa nhớ ai
giọt buồn rã rích
mây nhớ ai
sầu giăng xuống thấp
người nhớ ai
ruột thắt lòng đau

Chắc trời buồn
thương vợ chồng ngâu
mưa dai dẳng
đêm ngày không dứt
mây theo gió
hòa nên cung bậc
ta nhớ người…
nỗi nhớ không tên

Phan Lan Hương
Pleiku tháng 11-2013

Con chim sẻ và khúc thánh kinh- Trương Đình Phượng

Hình ảnh
CON CHIM SẺ VÀ KHÚC THÁNH KINH
Con chim sẻ tha rơm làm tổ dưới mái ngói nhà thờ
Mỗi sáng khi trời còn bảng lảng hơi sương
Như những con chiên ngoan đạo
Nó thức giấc và lặng yên nghe những khúc kinh cầu
Hoàng hôn buông nó trở về sau chuyến hành trình dài
Nằm thu mình trong góc tổ
Và nghĩ tới cuộc sống vĩnh cửu
Nơi thiên đàng vô nhiễm

Thời gian theo mặt trời rụng rồi lại mọc
Trong bồn những cánh hoa mùa thu bắt đầu nói lời giã biệt
Mùa đông vươn bàn tay lạnh lẽo trên mọi nẻo đường
Các loài chim khởi hành cuộc thiên di về phương nam
Con chim sẻ cũng rời xa chiếc tổ của mình tìm miền ấm áp
Mỗi sáng tiếng kinh cầu lặng lẽ trôi qua mái ngói nhà thờ.
Mùa xuân nắng êm đềm dát vàng khắp nơi
Con chim sẻ háo hức theo muôn loài chim quay về cố hương
Đôi mắt nó ánh lên niềm sung sướng khi nghĩ đến những khúc thánh kinh
Và sự bình yên dưới mái giáo đường

Viên đạn oan khiên đã cướp đi
Sự sống con chim sẻ
Ngay khi nó vừa nhìn thấy mái ngói nhà thờ
Hiện ra dưới ánh bình minh
Máu của nó từng giọt nhỏ xuống
Làm nhuận hồng thêm…

Bài thơ "Tôi nghe" (của Đặng Xuân Xuyến nói gì?)- Chữ Văn Long

Hình ảnh
BÀI THƠ “TÔI NGHE” (của Đặng Xuân Xuyến nói gì?)

       Ở tuổi “Cổ lai hy” rồi, trái tim chẳng dễ gì xúc động, vậy mà đọc bài thơ “Tôi nghe”   (http://www.nhuygialai.com/2017/03/toi-nghe-Dang-xuan-xuyen.html) của Đặng Xuân Xuyến thật khó cầm lòng. Chỉ với năm khổ thơ ngắn đưa lại những thông tin, sự kiện đã và đang xảy ra ngoài xã hội, gần như ai cũng biết, nhưng khi nó được dồn nén bằng những câu chữ thành dòng dài ngắn, thành một bài thơ, những sự kiện rời rạc kia bỗng gợi nên những tương phản buồn vui của đất nước không của riêng ai những tháng năm này. Chuyện vị quan đầu tỉnh xứ Thanh dùng bồ nhí thao túng cơ cấu chính trị tỉnh đâu còn là chuyện riêng của xứ Thanh. Cái chết một lúc ba nhân vật đứng đầu của tỉnh Yên Bái không được giải thích nguyên nhân, đâu chỉ là sự báo động của riêng Yên Bái? Chuyện tưởng không có gì ở Hà Giang:
Quan đầu tỉnh Hà Giang
Thiết lập vương triều nhà Triệu
Này thì vợ
Này em trai
Này thêm chồng em gái…
       Đọc xong những câu thơ, liệu có ai nghĩ chuyện …

Một chiều với biển- Phan Lan Hương

Hình ảnh
MỘT CHIỀU VỚI BIỂN
Gởi lại sau lưng
những hạt mưa rừng
theo anh em về với biển

Trời chớm thu
nắng mềm như lụa
rắc sợi tơ vàng
bờ cát mênh mông
thấy trời rất cao
mà biển thật gần
hiền hòa từng cơn gió nhẹ
Trùng khơi mang nỗi nhớ
đẩy con sóng đi xa
cuốn theo chiều thiết tha
về điệp trùng sóng vỗ

Em và anh
hai đầu nỗi nhớ
bâng khuâng chiều
thao thiết nỗi niềm riêng
một chiều với biển
bình yên…

     Phan Lan Hương
   (QN tháng 8/2012)

Huế xa- Hương Ngọc

Hình ảnh
HUẾ XA

Em đã xa rồi Huế thương yêu
Mùa xuân nào có đợi bao giờ
Thuyền xa bến cũ người ở lại
Dạ thấy bồi hồi với ngẩn ngơ

Trúc vẫn xanh chiều xưa Vĩ Dạ
Thuở hẹn hò rồi lại chia xa
Đồi Vọng Cảnh ngày ta gặp mặt
Hẹn ước nhiều giờ chỉ mình em

Lối cũ vẫn xanh màu cây lá
Chiều êm đềm gió nhẹ thoảng trôi
Trời xanh biếc như mơ hồ một thuở
Em bên người cho mộng ước thành đôi

Giờ xa Huế, xa thời kỷ niệm
Em trở về một bóng riêng tư
Giấu niềm đau trong khoảng đời còn lại
Khúc tự tình vẫn ru mãi nghìn năm!


               Hương Ngọc

Chị ơi ! - Nhạc: Mai Hoài Thu- Thơ: Quế Anh- Ca sĩ Đông Nguyễn

Hình ảnh
CHỊ ƠI! 
- Nhạc: Mai Hoài Thu
- Thơ: Quế Anh
- Ca sĩ Đông Nguyễn



CHỊ ƠI!

Bỏ qua mấy chuyến xuân thì
Quá nửa đời chị tôi đi theo chồng
Chưa tròn hai chữ đục trong
Chị thành goá phụ long đong phận người...
Chiều đông gió cuốn hoa rơi
Chị tôi bỗng chốc xa chơi cuối đường
Thì thôi gói ghém vô thường
Chị về phương ấy nhẹ dường phù vân
Đại dương thăm thẳm mấy phần?
Mà tôi ngóng chị thật gần chị ơi!!!

Quế Anh- 23/1/2017

Em ạ, mai về Quảng Ngãi- Đào Duy An

Hình ảnh
Em ạ, mai về Quảng Ngãi


Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều.

Ca dao Quảng Ngãi.
Trọ Bình, 26/8/2009; Đ.D.A Em ạ, mai về Quảng Ngãi
Dòng xanh luyến bóng Hà Nhai.
Thuở trong vắt, bống Trà rỡn nước
Trăng Sơn Hà viễn khứ vị lai.

Em ạ, mai về Quảng Ngãi
Lên non Thiên Ấn dấu hài.
Mắt tít tắp: biển, trời và đất
Tạc đáy lòng - thuỷ mặc tương lai.

Em ạ, mai về, tình quê nhói.
Giục bước cha ông thời mở cõi
Thiên Bút vẽ trời vòi vọi
Long Đầu hí thuỷ sáng soi.

Em ạ, mai, mai về!
Biển Sa Huỳnh reo gọi Mỹ Khê.
Cổ Luỹ cô thôn, La Hà thạch trận,
Nhớ người xưa Đỗ Mãn huyết thề.

Em, mai về thành cổ Châu Sa
Réo rắt Chăm Pa-Việt huyết hoà.
Quan họ Bắc Ninh mang màu bài chòi, hát bội.
Bổi hổi, bồi hồi điệu lý Nam ca.

Em ạ, mai về bến Tam Thương,
Thắp nén hương cố ngoại thuở sa trường.
Rồng vươn dậy nối dài chữ S,
Quặn Thu Xà, Nam Chiếu sử chương.
Em ạ, mai về quyến luyến
Tắm An Bàng thoả mộng hoa niên.
Chân nóng bỏng cát bồi năm tháng
Ngực phồng căng gió lộng nhân duyên.

Em ạ, quê mình vốn khó
Đồng Ké, Đồng Cọ,…

Bạn quan- Đặng Xuân Xuyến

Hình ảnh
BẠN QUAN

Bạn cũ lâu ngày gặp lại
Chén rượu quê đưa đẩy tẩy trần
Tao ruột ngựa hỏi câu ngớ ngẩn
Mày làm quan chắc kiếm bộn tiền
.
Chức ấy rẻ mà sinh lắm lãi
Mày học ngu nhưng thủ đoạn tài
Tao học giỏi nhưng mù thủ đoạn
Mãi long đong chức phó dân quèn
Mày nhăn mặt chửi tao thằng đểu
Quá nửa đời mãi chửa hết ngu...
Rượu tới tầm
Mày ghé tai tao
Nói thật nhỏ
Căng tai mới rõ
Làm người khó
Làm quan càng khó
Chốn quan trường chó vịt giống nhau
Mày than đời chỉ rặt những thau
Quan càng lớn chữ nhân càng nhỏ
Ví miệng quan giống trôn trẻ nhỏ
La liếm quen rồi nào biết bẩn nhơ.
.
Tao gật gù giả bộ ngớ ngơ
Khen các quan vì dân vì nước
Nghe nửa câu mắt mày trợn ngược
Chửi tao khùng hệt “lũ dân ngu”
Mày chửi thề đặc giọng quân khu
Đời đã chó
Quan trường càng chó
Rồi nhăn nhó
Than đời mày nhọ
Mấy tháng trời bổng lộc hụt xơi...
Rượu mày mời
Tao uống khó trôi
Thịt mày gắp
Tao nhai khó nuốt
Trời nhiều gió
Hay lòng tao nổi gió
Rượu đầy vò
Tao ngất ngưởng vờ say.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Hà Nội, trưa 18 tháng 03.2016

Món quà Giáng sinh- Hà An

Hình ảnh
MÓN QUÀ GIÁNG SINH
     Tân thong thả bước theo con đường dốc dẫn vào làng, xuyên qua những lô cà phê vuông vức vừa được thu hoạch xong, vang khẻ tiếng xào xạc của đám cành chà, lá khô dưới đất khiến cho không gian bớt tỉnh mịch trong đêm. Đến gần cuối đường, anh bắt gặp một âm thanh rộn ràng và ánh sáng chan hòa, lung linh một khoảng không gian- đó là tiếng thánh ca phát ra từ ngôi nhà thờ mới xây dựng xong và khánh thành nhân dịp lễ giáng sinh này. Công trình do một hội đoàn tôn giáo ở Mỹ tặng dân làng. Họ cử trực tiếp một phái đoàn qua giám sát và giúp đỡ xây dựng. Nhân dịp này, Tân làm quen với một cô gái trong đoàn, cả hai người có chung sở thich về nghệ thuật điêu khắc, hội họa nên dễ dàng gần gủi, quí mến nhau. Hôm nay, anh có món quà đặc biệt đợi lúc tan lễ nửa đêm sẽ dành tặng cho cô ấy…

      Họ gặp nhau thật tình cờ. Khi ấy, Tân đang cặm cụi tạc tượng nhà mồ cho một gia đình trong làng sắp làm lễ Pơ thi ( lễ bỏ mã) thì cô gái đi ngang qua khu nhà mồ, ngắm nhìn những tượng…

Không thể- Hoa Nguyên

Hình ảnh
KHÔNG THỂ

Không thể  không thở dài
Giữa biến thiên tàn phá
Vẫn cũng là căn quả
Xuống vai gầy oan khiên

Lẽ nào không khác được
Thế giới ngày an bài
Đường nào về cõi phước
Xóa hình hài phơi phai

Nơi giấc ngủ hoang sơ
Hãy thấy mình trở lại
Cái tiền đề khổ thơ
Thả hình hài hoang dại

Cảnh đồng xa mông quạnh
Trong đêm là cõi buồn
Cơn mưa nào trở lạnh
Thơ đêm trường sâu hơn

Ráng ép mình qua truông
Cái nợ đời vay trả
Có thể nào ngả giá
Giữa trùng vây vô thường ...

  Hoa Nguyên

Cho bé mùa giáng sinh- Nguyễn Minh Phúc

Hình ảnh
CHO BÉ MÙA GIÁNG SINH
nầy bé hỡi mùa đông đang về tới
gió nghiêng vai đêm lạnh giữa giáo đường
bé hay chăng trời mang màu lụa mới
cánh thiên thần đêm xuống nhẹ nhàng buông

tôi thả khẽ những tờ thư cánh mỏng
mùa đông nay đậu trên cánh tay người
bé có nghe một chân trời đầy mộng
trôi ngập ngừng theo vạt nắng chiều rơi

tôi sẽ hỏi những chân trời đầy gió
mùa noel Chúa gửi phúc âm hồng
trao cho bé những cõi tình bỏ ngõ
thuở đợi chờ đêm xuống tuyết lạnh không?

hay nầy thử cầm tay tôi đi nhé
hơi ấm từ môi bé phục sinh tôi
đêm giáng sinh nghe mùa đông rất nhẹ
trôi giữa mùa ân sủng Chúa lên ngôi...


           Nguyễn Minh Phúc

Thương mãi Pleiku- Ngô Quang Diệp

Hình ảnh
THƯƠNG MÃI PLEIKU

Tôi về thăm lại phố xưa
Con đường loáng nước cơn mưa giữa ngày
Thương sao ngọn gió heo may!
Đông về giá buốt nghe đau phố phường

Về thăm phố núi thân thương
Pleiku yêu dấu những chương đầu đời
Lên cao con dốc chơi vơi
Bụi bay mù mịt mưa thời bùn đeo

Xa xa mấy bản buôn nghèo
Người dân tộc sống đèo heo núi rừng
Mưa qua quỳ nở tưng bừng
Vàng ươm bờ bãi, vàng tươi lối mòn

Dã quỳ em vẫn sắt son
Thủy chung phố núi, lối mòn ngày xưa
Tôi về thăm lại trường xưa
Nơi bao kỷ niệm ngày xưa chúng mình

Giờ đây trường mới xinh xinh
Thầy xưa bạn cũ chúng mình ở đâu ?
Tóc sương điểm trắng mái đầu
Về thăm trường cũ lòng sầu mênh mang

Từ ngày đất nước sang trang
Phồn vinh rõ thực ngỡ ngàng làm sao!
Lòng nghe đau đáu niềm đau
Dấu xưa xe ngựa hồn rày thiên thu.


Pleiku, 12-10-13

Xôn xao hương rừng- Phan Lan Hương

Hình ảnh
XÔN XAO HƯƠNG RỪNG
Lao xao trong rừng già
gió ru lời thiết tha
thoảng vương làn hương dịu
nhánh lan rừng trổ hoa

Rừng hát lời của gió
em thì thầm nhớ anh
rừng chừng như cũng biết
lời của hai chúng mình

Có một đêm trăng sáng
thăm thẳm ở hai miền
có một đêm rừng thức
bảo rằng anh nhớ em

Rồi một ngày rực nắng
vàng hai đầu nhớ nhung
có bầy ong say đắm
làm nôn nao hương rừng

Nơi anh xanh rừng già
ngan ngát hương cỏ hoa
hồn hoang trời thanh khiết
nhớ người xa… rất… xa

Phan Lan Hương

Ở Costa Mesa nghe chuông chùa- Huy Uyên

Hình ảnh
Ở COSTA MESA NGHE CHUÔNG CHÙA
Em có nghe tiếng chuông đổ buồn
Đêm ngoại-ô nghiêng soi ngôi chùa cổ
Phải chi hồi đó em cầm
Tình tôi ném ra biển cả .

Hỏi còn nhớ trong vườn hoa trái
Em đã trao tôi nụ hôn hồng
Môi cong đọng dấu son đỏ mãi
Để suốt đời thức nhớ từng đêm .

Em bỏ đi để lại vết thương
Cả giấc mơ gởi linh-hồn ma quỷ
Con-mắt-hình-viên-đạn chưa quên
Trao lại em khi nào tìm gặp.

Ngã lưng bên đường tìm lại bóng
Rượu mềm môi dỗ cuộc tỉnh say
Ở cuối Costa Mesa một mình đứng lặng
Nghe rất xưa như có tiếng gọi đò .

Tôi sửng nhìn thiên-hạ quanh đây
Thôi tôi mất em từ dạo đó
Vờ vịt dỗ tôi giấc ngủ ngày
Đèn trên cao ngõ sầu cháy đỏ .

Bu quanh tôi trái tim bão tố
Thổi tình tôi về cỏi xa xăm
H.ơi xưa một thời diễm-ảo
Bơ vơ quanh đây
trời đất Little Saigon .


     Huy Uyên (tháng 12-16)

Ướt cả tâm hồn- Nhạc: Mai Hoài Thu- Thơ: Chương Hà- Ca sĩ: Đông Nguyễn

Hình ảnh
ƯỚT CẢ TÂM HỒN
- Nhạc: Mai Hoài Thu
- Thơ: Chương Hà
- Ca sĩ: Đông Nguyễn




ƯỚT CẢ TÂM HỒN

Những đêm mưa buồn anh nhớ em quay quắt
Mưa bão ngoài trời, giông tố lòng anh
Đâu phải giá lạnh, mới thấy tim mình không ấm
Lòng anh lạnh lẽo hoài, vì thiếu em
Thiếu tiếng cười hồn nhiên cho anh mãi vui thêm
Thiếu giọng nói êm đềm ru anh từng giấc ngủ
Em ở xa, nhớ nhung nhiều chẵng đủ
Đêm mưa nầy, mưa ướt cả hồn anh
Lần hẹn đầu, mưa gió ướt đôi thân
Mình bở ngở tựa vai nhau tìm ấm
Tay run lạnh muốn nắm nhau chẵng dám
Mà đất trời như sẵn định tiền duyên
Tim xao động, khi tình đem nhen nhúm
Rồi kỷ niệm những ngày vui cũng đến
Mình hẹn hò sao cứ dưới cơn mưa
Mưa lắt lay, tình nồng ấm không ngờ
Trời giông bão càng xui mình khăn khít
Đi trong mưa, lòng rộn ràng không dứt
Hai tấm lòng nồng ấm với giông mưa
Để bây giờ thêm lạnh lẽo tình nhau
Ướt đẩm tâm hồn mỗi lần mưa gió
Suốt những đêm lạnh lùng, chập chờn, tră…